
Những ngày qua, bộ phim Cha tôi, người ở lại trở thành tâm điểm trên khung giờ vàng VTV3 không phải nhờ những tình tiết gay cấn, mà nhờ cách bộ phim chạm vào những tầng cảm xúc sâu kín, dịu dàng nhưng day dứt của người xem.
Giữa một xã hội đầy rẫy những câu chuyện đổ vỡ, nghi kỵ và tổn thương, bộ phim này lại lặng lẽ kể một chuyện đời giản dị mà sâu sắc: hai người đàn ông không cùng máu mủ cùng chăm sóc, yêu thương ba đứa trẻ không chung huyết thống. Một câu chuyện có phần “dị thường” nhưng đầy nhân văn, khiến người xem lặng người vì xúc động, bởi đâu đó trong mảnh ghép chắp vá ấy, ta nhận ra một vẻ đẹp bền bỉ: vẻ đẹp của sự “ở lại”.
“Ở lại” có thể là chọn không bước đi dù có quyền lựa chọn. “Ở lại” có thể là đứng phía sau, lặng lẽ vun đắp. Và trong phim, cả hai người đàn ông ấy đều đã “ở lại”, không chỉ với căn nhà ấy, mà với cả tuổi thơ của những đứa trẻ từng thiếu thốn, từng tổn thương, từng hoài nghi rằng mình có đáng được yêu?
“Ở lại” là khi người ta chọn yêu thương dù chẳng có ràng buộc huyết thống. Là khi họ không bước qua đời ta như khách trọ, mà tình nguyện làm bóng mát, làm bờ vai, làm người chịu thiệt thòi, để một đứa trẻ được lớn lên trong sự đủ đầy về tình cảm.
Tôi thực sự ấn tượng và cảm động khi cả 3 đứa con đều gọi hai người đàn ông là “bố”, chắc chắn không vì thói quen, mà vì trái tim chúng đã nhận ra: người ấy tuy không sinh ra mình, nhưng là người chưa từng rời đi.
Vì có lẽ, trái tim con người, dù là trẻ thơ hay người trưởng thành vẫn luôn nhận ra ai là người thật sự “ở lại” với mình. Và Thiên Chúa là một Người Cha như thế. Ngài không “sinh ra” chúng ta như một người cha người mẹ thể lý, nhưng là Đấng đã tạo dựng ta bằng tình yêu. Ngài không hiện diện qua một hình hài dễ thấy, nhưng chọn “ở lại” theo một cách rất riêng: thinh lặng mà trung tín, ẩn giấu mà không vắng mặt. Ngài là người Cha “chọn ở lại” giữa những đổ vỡ, mỏi mệt, phản bội và cả vô ơn của nhân loại.
Xã hội ngày nay đầy những vết nứt; ly hôn, chia cắt, tái hôn, những gia đình chắp vá. Người lớn đôi khi mỏi mệt trong hành trình giữ gìn một mái nhà, còn trẻ con thì lớn lên giữa khoảng trống của những điều dở dang. Nhưng điều đặc biệt ở bộ phim này là nó không dừng lại ở nỗi buồn của đổ vỡ. Nó kể về sự vá lại. Vá bằng tình thương, vá bằng kiên nhẫn, vá bằng cách người lớn học yêu con trẻ không phải từ trách nhiệm, mà từ sự chọn lựa “ở lại” với chúng mỗi ngày.
Bộ phim như một lời gợi nhắc dịu dàng: rằng một gia đình không nhất thiết phải được xây nên từ máu mủ ruột rà, mà được nuôi dưỡng từ những trái tim biết “ở lại” với nhau, vì nhau và cho nhau.
Bằng Lăng
Nguồn: daminhrosalima.net

Có thể bạn quan tâm
Tìm đường vào Vườn Dầu
Th4
Hành trình Mùa Chay: Bác ái – Chia sẻ
Th4
Thinh Lặng Dưới Chân Thập Giá
Th4
“Bận Rộn” Mùa Chay
Th4
Lời dẫn và lời nguyện tín hữu các thánh lễ trong Tam Nhật..
Th4
Mẫu Giờ Chầu Thánh Thể trong Đêm Thứ Năm Tuần Thánh
Th3
Hai lời thề
Th3
Ý nghĩa và giá trị của cầu nguyện
Th3
Lòng Sùng Kính
Th3
Suy Niệm Chúa Nhật Lễ Lá Năm A Của Cha Roberto Pasolini –..
Th3
Điều Duy Nhất Cần Thiết Để Bước Vào Các Mầu Nhiệm Tuần Thánh
Th3
Rồi ai cũng chết
Th3
Đau Khổ khơi mào Sự Sống Mới
Th3
Tài Liệu Mục Vụ Giúp Sống Mùa Chay 2026 Của Bộ Phát Triển..
Th3
Bảo Vệ Tâm Hồn Và Gia Đình: Nuôi Dưỡng Những Gia Đình Thánh..
Th3
Ngày Thứ Ba Mươi Mốt: Tham lam hay Quảng đại?
Th3
Thực Hành Sống Sự Hiện Diện Của Thiên Chúa – Đoạn Đối Thoại..
Th3
Sứ Điệp Của Đức Thánh Cha Nhân Ngày Thế Giới Cầu Nguyện Cho..
Th3
Bình an tìm ở đâu?
Th3
Ngày Thứ Hai Mươi Bảy: Lười Biếng Hay Siêng Năng?
Th3