
Những ngày qua, bộ phim Cha tôi, người ở lại trở thành tâm điểm trên khung giờ vàng VTV3 không phải nhờ những tình tiết gay cấn, mà nhờ cách bộ phim chạm vào những tầng cảm xúc sâu kín, dịu dàng nhưng day dứt của người xem.
Giữa một xã hội đầy rẫy những câu chuyện đổ vỡ, nghi kỵ và tổn thương, bộ phim này lại lặng lẽ kể một chuyện đời giản dị mà sâu sắc: hai người đàn ông không cùng máu mủ cùng chăm sóc, yêu thương ba đứa trẻ không chung huyết thống. Một câu chuyện có phần “dị thường” nhưng đầy nhân văn, khiến người xem lặng người vì xúc động, bởi đâu đó trong mảnh ghép chắp vá ấy, ta nhận ra một vẻ đẹp bền bỉ: vẻ đẹp của sự “ở lại”.
“Ở lại” có thể là chọn không bước đi dù có quyền lựa chọn. “Ở lại” có thể là đứng phía sau, lặng lẽ vun đắp. Và trong phim, cả hai người đàn ông ấy đều đã “ở lại”, không chỉ với căn nhà ấy, mà với cả tuổi thơ của những đứa trẻ từng thiếu thốn, từng tổn thương, từng hoài nghi rằng mình có đáng được yêu?
“Ở lại” là khi người ta chọn yêu thương dù chẳng có ràng buộc huyết thống. Là khi họ không bước qua đời ta như khách trọ, mà tình nguyện làm bóng mát, làm bờ vai, làm người chịu thiệt thòi, để một đứa trẻ được lớn lên trong sự đủ đầy về tình cảm.
Tôi thực sự ấn tượng và cảm động khi cả 3 đứa con đều gọi hai người đàn ông là “bố”, chắc chắn không vì thói quen, mà vì trái tim chúng đã nhận ra: người ấy tuy không sinh ra mình, nhưng là người chưa từng rời đi.
Vì có lẽ, trái tim con người, dù là trẻ thơ hay người trưởng thành vẫn luôn nhận ra ai là người thật sự “ở lại” với mình. Và Thiên Chúa là một Người Cha như thế. Ngài không “sinh ra” chúng ta như một người cha người mẹ thể lý, nhưng là Đấng đã tạo dựng ta bằng tình yêu. Ngài không hiện diện qua một hình hài dễ thấy, nhưng chọn “ở lại” theo một cách rất riêng: thinh lặng mà trung tín, ẩn giấu mà không vắng mặt. Ngài là người Cha “chọn ở lại” giữa những đổ vỡ, mỏi mệt, phản bội và cả vô ơn của nhân loại.
Xã hội ngày nay đầy những vết nứt; ly hôn, chia cắt, tái hôn, những gia đình chắp vá. Người lớn đôi khi mỏi mệt trong hành trình giữ gìn một mái nhà, còn trẻ con thì lớn lên giữa khoảng trống của những điều dở dang. Nhưng điều đặc biệt ở bộ phim này là nó không dừng lại ở nỗi buồn của đổ vỡ. Nó kể về sự vá lại. Vá bằng tình thương, vá bằng kiên nhẫn, vá bằng cách người lớn học yêu con trẻ không phải từ trách nhiệm, mà từ sự chọn lựa “ở lại” với chúng mỗi ngày.
Bộ phim như một lời gợi nhắc dịu dàng: rằng một gia đình không nhất thiết phải được xây nên từ máu mủ ruột rà, mà được nuôi dưỡng từ những trái tim biết “ở lại” với nhau, vì nhau và cho nhau.
Bằng Lăng
Nguồn: daminhrosalima.net

Có thể bạn quan tâm
Cáo phó: Thân Phụ Nữ Tu Têrêxa Trần Thị Nhi (CĐ. Quý Hoà..
Th5
Gửi Em!
Th5
Trái Tim Là Cõi Trời Chúa Ngự (Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật..
Th5
Cầu Nguyện Cho Mọi Người Đều Có Lương Thực – Suy Niệm Dựa..
Th5
Hương Hoa Thế Trần
Th5
Suy niệm Tháng Hoa: Năm Sự Thương
Th5
Ơn Gọi Thừa Sai Của Người Nữ Tu Trong Lãnh Vực Giáo Dục..
Th5
Môn Đệ Thừa Sai Trong Kỷ Nguyên AI
Th5
Cùng Mẹ Maria lan tỏa Tình Yêu Tin Mừng
Th5
Ơn Gọi Thừa Sai Theo Công Đồng Vaticanô Ii
Th5
Thanh Tuyển Viện và Bản Hòa Âm Mùa Hè
Th5
Thánh Lễ Gia Nhập và Cam Kết Lần Đầu của 47 thành viên..
Th5
Con Đường Giêsu – Lối Về Nhà Cha (Suy Niệm Tin Mừng Chúa..
Th5
Suy niệm Tháng Hoa: “Mẹ Maria – Mẫu Gương Người Môn Đệ Thừa..
Th5
Ngày ấy, Tôi đã lên đường…
Th4
Đức Thánh Cha: Công Giáo Và Anh Giáo Phải Vượt Qua Chia Rẽ..
Th4
Theo Chân Mục Tử Nhân Lành (Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật Vi..
Th4
Hành Trình Hiệp Thông Ad Limina 2026 Của Hội Đồng Giám Mục Việt..
Th4
8 Lời Khuyên Từ Các Vị Thánh Để Mang Lại Bình An Cho..
Th4
Từ Emmau Đến Giêrusalem: Trái Tim Bừng Cháy (Suy Niệm Tin Mừng Chúa..
Th4