Nỗi Thổn Thức Của Chủ Mùa Gặt (Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật XI Thường Niên – Năm A)

31 lượt xem

NỖI THỔN THỨC CỦA CHỦ MÙA GẶT
(Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật Xi Thường Niên – Năm A)

 

Maria Fiat Diệu Huyền, MTG Vinh

LỜI CHÚA: Mt 9, 36 – 10, 8

36 Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt.37 Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít.38 Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.”

1 Rồi Đức Giê-su gọi mười hai môn đệ lại, để ban cho các ông quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.

2 Sau đây là tên của mười hai Tông Đồ: đứng đầu là ông Si-môn, cũng gọi là Phê-rô, rồi đến ông An-rê, anh của ông; sau đó là ông Gia-cô-bê con ông Dê-bê-đê và ông Gio-an, em của ông;3 ông Phi-líp-phê và ông Ba-tô-lô-mê-ô; ông Tô-ma và ông Mát-thêu người thu thuế; ông Gia-cô-bê con ông An-phê và ông Ta-đê-ô;4 ông Si-môn thuộc nhóm Quá Khích, và ông Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, là chính kẻ nộp Người.5 Đức Giê-su sai mười hai ông ấy đi và chỉ thị rằng:

“Anh em đừng đi về phía các dân ngoại, cũng đừng vào thành nào của dân Sa-ma-ri.6 Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Ít-ra-en.7 Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần.8 Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.

SUY NIỆM: NỖI THỔN THỨC CỦA CHỦ MÙA GẶT

Khung cảnh bài Tin Mừng hôm nay đem đến cho chúng ta nhiều suy tư và thao thức. Thánh Mátthêu đã diễn tả một thực trạng đau thương của kiếp người: sự thiếu vắng tình thương, thiếu vắng hy vọng và thiếu vắng người dẫn dắt. “Đoàn lũ dân chúng lầm than vất vưởng như bầy chiên không người chăn dắt” (Mt 9,36). “Lầm than vất vưởng” gợi lên một tình trạng mất phương hướng, không có mục đích sống, không có điểm tựa để bám víu, không tìm thấy nguồn tình thương đích thực. Chính thực trạng ấy đã làm cho Chúa Giêsu bồi hồi, thổn thức. Người chạnh lòng thương. Từ nỗi lòng đầy thương xót ấy, Người thốt lên: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít” (Mt 9,37).

Từ khi Chúa Giêsu bộc bạch nỗi lòng của Người trước sự cấp bách cần có những thợ gặt lao tác trong cánh đồng đức tin, mười hai môn đệ đầu tiên đã dấn thân bước theo Thầy rong ruổi khắp hang cùng ngõ hẻm để công bố Tin Mừng Nước Trời, chữa lành bệnh hoạn tật nguyền và giải thoát những ai bị gông cùm bởi tội lỗi cầm giữ. Các ngài theo Thầy để làm chứng cho một tình yêu cao cả hơn mọi tình yêu: tình yêu “hiến mạng sống mình làm giá chuộc muôn người.”

Như thế, biến cố Chúa Giêsu thiết lập nhóm Mười Hai và trao quyền cho các ông là một biến cố quyết định cho sự hiện hữu của một công trình sẽ tồn tại mãi sau khi Người về trời: đó là Giáo Hội. Chúa đặt các ông làm nền móng cho Dân Mới, làm những người đứng đầu Dân Mới, với sứ mạng đi rao giảng rằng: “Nước Trời đã đến gần.” Hình ảnh cánh đồng lúa, mùa gặt, người thợ gặt, và trên hết là Chủ Mùa Gặt, gợi lên cho chúng ta sứ mạng loan báo Tin Mừng được trao phó cho Giáo Hội.

Cho đến hôm nay, lịch sử và thực tế vẫn cho thấy: cánh đồng truyền giáo luôn ở trong tình trạng thiếu thợ gặt. Nhìn cánh đồng vàng óng mà chẳng thấy bóng thợ gặt đâu, tâm hồn ai lại không thổn thức, nhất là chính Chủ Mùa Gặt là Thiên Chúa chúng ta. Vì thế, lời dạy của Chúa Giêsu: “Anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về” luôn mang ý nghĩa cấp thiết trong mọi thời đại.

Trước hết, người thợ gặt phải được chính Chủ Mùa Gặt sai đi. Nói cách khác, ơn gọi luôn xuất phát từ Thiên Chúa. Người kêu mời, tuyển chọn và sai con người đến với những cánh đồng truyền giáo bát ngát mênh mông. Điều này cũng nhắc chúng ta rằng việc thu hoạch hoa trái của hạt giống đức tin đã được gieo vãi là công việc của Thiên Chúa. Người là chủ. Người có cách. Người có đủ quyền năng. Và Người muốn con người cộng tác vào công trình của Người. Nếu chúng ta hết lòng tin tưởng, chân thành và kiên trì cầu xin Thiên Chúa, chắc chắn Người sẽ hành động, và Giáo Hội sẽ có đủ thợ gặt cho cánh đồng lúa đang chín rộ.

Thời gian vẫn trôi theo dòng lịch sử cứu độ. Đồng lúa chín vàng mênh mông của Thiên Chúa vẫn làm xúc động biết bao tâm hồn. Thế nhưng, nhiều người chỉ đứng xa nhìn ngắm trong niềm cảm thương, vì khiêm tốn nghĩ rằng việc gặt hái những bông lúa cho Nước Trời là công việc riêng của hàng linh mục và tu sĩ. Thực ra, ơn gọi tông đồ gắn liền với ơn gọi Kitô hữu. Trong Nhiệm Thể Chúa Kitô, mỗi chi thể đều có vai trò riêng, góp phần làm cho toàn thân được lớn lên và nên mạnh mẽ.

Có lẽ đã đến lúc mỗi người chúng ta cần bước ra khỏi tình trạng chỉ đứng xa nhìn ngắm, để can đảm lao mình vào cánh đồng của Chúa, hăng hái gặt lúa và gánh lúa về cho Chủ Mùa Gặt. Mỗi người, theo đặc sủng Chúa ban, đều có thể trở nên một người thợ gặt trung tín trong cánh đồng đức tin nơi mình đang sống và làm việc. Chúng ta hãy trở nên những nhà truyền giáo, những tay thợ cho mùa màng của Thiên Chúa, bằng cách biết đón nhận hồng ân của Người và giới thiệu cho anh chị em mình tình yêu bao la của Người. Đó là tình yêu lớn hơn mọi sự dữ, mạnh hơn tội lỗi và chiến thắng cả sự chết.

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa Giêsu,

Xin ban cho chúng con lưỡi liềm là Tin Mừng của Chúa,
để chúng con gặt hái những tâm hồn xa lạc
về kho lẫm Nước Trời.

Xin ban cho chúng con tinh thần dấn thân lao tác,
để chúng con không bao giờ nản lòng hay mỏi mệt.

Xin ban cho chúng con một trái tim cháy lửa yêu mến,
để tình yêu dành cho tha nhân
không bao giờ vơi cạn.

Xin ban cho chúng con đôi chân rắn rỏi,
để chúng con vững bước
trên mọi nẻo đường thực thi bác ái yêu thương.

Xin cho chúng con cảm nhận được sự viên mãn của mùa gặt
nơi những thành tựu, những điều thiện hảo
và những yêu thương đong đầy trong cuộc đời chúng con.

Để từ những điều bé nhỏ nơi trần thế,
chúng con góp phần làm nên
ngày mùa bội thu trong Nước Trời. Amen.

Có thể bạn quan tâm