Tiếng Gọi Vọng Vào Cõi Chết (Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật V Mùa Chay – Năm A)

62 lượt xem

TIẾNG GỌI VỌNG VÀO CÕI CHẾT

(Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật V Mùa Chay – Năm A)

Maria Fiat Diệu Huyền, MTG Vinh

LỜI CHÚA: Ga 11, 1-45

Khi ấy, có một người đau liệt tên là Ladarô, ở Bêtania, làng quê của Maria và Martha. (Maria này chính là người đã xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Em trai bà là Ladarô lâm bệnh). Vậy hai chị sai người đến thưa Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, người Thầy yêu đau liệt”. Nghe tin ấy, Chúa Giêsu liền bảo: “Bệnh này không đến nỗi chết, nhưng để làm sáng danh Thiên Chúa và do đó Con Thiên Chúa sẽ được vinh hiển”.

Chúa Giêsu thương Martha và em là Maria và Ladarô. Khi hay tin ông này đau liệt, Người còn lưu lại đó hai ngày. Rồi Người bảo môn đệ: “Chúng ta hãy trở lại xứ Giuđêa”. Môn đệ thưa: “Thưa Thầy, mới đây người Do-thái tìm ném đá Thầy, mà Thầy lại trở về đó ư?” Chúa Giêsu đáp: “Một ngày lại chẳng có mười hai giờ sao? Nếu ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì người ta thấy ánh sáng mặt trời; nhưng kẻ đi ban đêm sẽ vấp ngã vì không có ánh sáng”. Người nói thế, rồi lại bảo họ: “Ladarô bạn chúng ta đang ngủ, dầu vậy Ta đi đánh thức ông”. Môn đệ thưa: “Thưa Thầy, nếu ông ta ngủ, ông sẽ khoẻ lại”. Chúa Giêsu có ý nói về cái chết của Ladarô, nhưng môn đệ lại nghĩ Người nói về giấc ngủ. Bấy giờ Chúa Giêsu mới nói rõ: “Ladarô đã chết. Nhưng Ta mừng cho các con, vì Ta không có mặt ở đó để các con tin. Vậy chúng ta hãy đi đến nhà ông”. Lúc đó Tôma, cũng có tên là Ðiđimô, nói với đồng bạn: “Chúng ta cũng đi để cùng chết với Người”.

Ðến nơi, Chúa Giêsu thấy Ladarô đã được an táng bốn ngày rồi. (Bêtania chỉ cách Giêrusalem chừng mười lăm dặm). Nhiều người Do-thái đến nhà Martha và Maria để an ủi hai bà vì người em đã chết. Khi hay tin Chúa Giêsu đến, Martha đi đón Người, còn Maria vẫn ngồi nhà. Martha thưa Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây thì em con không chết. Tuy nhiên, ngay cả bây giờ, con biết Thầy xin gì cùng Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng sẽ ban cho Thầy”. Chúa Giêsu nói: “Em con sẽ sống lại”. Martha thưa: “Con biết ngày tận thế, khi kẻ chết sống lại, thì em con sẽ sống lại”. Chúa Giêsu nói: “Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ. Con có tin điều đó không?” Bà thưa: “Thưa Thầy, vâng, con đã tin Thầy là Ðấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống đã đến trong thế gian”.

Nói xong bà về gọi Maria em gái bà và nói thầm với em rằng: “Thầy ở ngoài kia, Thầy gọi em”. Nghe vậy, Maria vội vàng đứng dậy và đi đến cùng Chúa. Vì lúc đó Chúa Giêsu chưa vào trong làng, Người còn đang đứng ở nơi Martha đã gặp Người. Những người Do-thái cùng ở trong nhà với Maria và an ủi bà, khi thấy bà vội vã đứng dậy ra đi, họ cũng đi theo bà, tưởng rằng bà đi ra khóc ngoài mộ. Vậy khi Maria đến chỗ Chúa Giêsu đứng, thấy Người, bà liền sấp mình xuống dưới chân Người và nói: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt đây, thì em con không chết”. Khi thấy bà khóc nức nở và những người Do-thái theo bà cũng khóc, Chúa Giêsu thổn thức và xúc động. Người hỏi: “Ðã an táng Ladarô ở đâu?” Họ thưa: “Thưa Thầy, xin đến mà xem”. Chúa Giêsu rơi lệ. Người Do-thái liền nói: “Kìa, xem Ngài thương ông ấy biết bao!” Nhưng có mấy kẻ trong đám nói: “Ông ấy đã mở mắt người mù từ khi mới sinh mà không làm được cho người này khỏi chết ư?” Chúa Giêsu lại xúc động; Người đi đến mộ. Mộ đó là một hang nhỏ có tảng đá đậy trên. Chúa Giêsu bảo: “Hãy đẩy tảng đá ra”. Martha là chị người chết, thưa: “Thưa Thầy, đã nặng mùi rồi vì đã bốn ngày”. Chúa Giêsu lại nói: “Ta đã chẳng bảo con rằng: Nếu con tin, thì con sẽ xem thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?” Thế là người ta cất tảng đá ra. Chúa Giêsu ngước nhìn lên và nói: “Lạy Cha, Con cảm tạ Cha đã nhậm lời Con. Con biết Cha hằng nghe lời Con, nhưng Con nói lên vì những người đứng xung quanh đây, để họ tin rằng Cha đã sai Con”. Nói rồi, Người kêu lớn tiếng: “Ladarô! Hãy ra đây!” Người đã chết đi ra, chân tay còn quấn những mảnh vải, trên mặt quấn khăn liệm. Chúa Giêsu bảo: “Hãy cởi ra cho anh ấy đi”.

Một số người Do-thái đến thăm Maria, khi được chứng kiến những việc Chúa Giêsu làm, thì đã tin vào Người.

SUY NIỆM: TIẾNG GỌI VỌNG VÀO CÕI CHẾT

Giáo Hội đang tiến dần vào trung tâm của mầu nhiệm Vượt Qua – mầu nhiệm của sự chết và sự sống, của bóng tối và ánh sáng. Phụng vụ Chúa nhật V Mùa Chay hôm nay đặt trước mắt chúng ta hình ảnh Chúa Giêsu như Đấng ban sự sống đời đời, qua biến cố Người cho Ladarô sống lại từ cõi chết. Dấu lạ này không chỉ nhằm củng cố đức tin cho những người đã sám hối trở về cùng Thiên Chúa, mà còn là lời mời gọi đầy hy vọng dành cho các dự tòng đang chuẩn bị lãnh nhận sự sống mới trong mùa hồng phúc của Hội Thánh.

Bêtania là một ngôi làng nhỏ, cách Giêrusalem khoảng ba cây số (x. Ga 11,18). Chính tại nơi bình dị ấy, một bi kịch đau thương đã xảy ra chỉ ít tuần trước cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu. Ladarô, người bạn thân thiết của Người, bất ngờ lâm bệnh nặng rồi qua đời. Bầu khí tang tóc bao trùm gia đình Matta và Maria; bà con, láng giềng cũng đến chia sẻ nỗi mất mát. Cái chết của Ladarô càng khiến mọi người đau đớn hơn vì anh ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ.

Quả thật, con người ai cũng biết bệnh tật là điều không tránh khỏi và cái chết là định mệnh chung của phận người. Thế nhưng, khi phải đối diện với sự ra đi của người thân yêu, ta vẫn cảm thấy như chính mình bị xé đôi. Nỗi đau ấy sâu thẳm đến mức không gì trên đời có thể bù đắp. Bốn ngày trôi qua, Matta và Maria trở nên tiều tụy vì thương nhớ; tâm hồn họ nặng trĩu như chính tảng đá đang bịt kín cửa mộ em mình. Trong lòng Matta còn dấy lên nỗi giằng co: tại sao Chúa Giêsu chưa đến, dù cô đã báo tin từ sớm? Vì thế, khi gặp Người, cô nghẹn ngào thốt lên trong lời trách móc pha lẫn niềm tin: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây thì em con đã không chết!”

Về phía Chúa Giêsu, khi nghe tin Ladarô lâm bệnh, Người không lập tức lên đường, nhưng cố ý lưu lại Ephraim thêm vài ngày. Hành động ấy cho thấy Người chấp nhận để cái chết xảy ra, như một phần của chương trình mạc khải vinh quang Thiên Chúa. Khi đến nơi và chứng kiến cảnh tang thương, Người xúc động sâu xa trong tâm hồn và đã rơi nước mắt. Những giọt nước mắt ấy mặc khải một chân lý lớn lao: Con Thiên Chúa đã thực sự mang lấy thân phận con người. Người chia sẻ nỗi đau của chúng ta, sống cuộc đời của chúng ta và cảm nếm tận cùng khổ đau của kiếp người. Chính vì thế, Người cũng sẽ đi vào cái chết bi thảm để cứu chuộc toàn thể nhân loại.

Nhưng câu chuyện không dừng lại nơi nỗi đau. Khi đứng trước mồ Ladarô, Chúa Giêsu tỏ lộ quyền năng thần linh của mình: Người là Đấng nắm giữ chìa khóa của sự chết và âm phủ (x. Kh 1,18). Dù sức mạnh của tử thần đã giam giữ Ladarô suốt bốn ngày và thân xác anh đã bắt đầu hư hoại, chỉ với một lời truyền đầy uy quyền: “Ladarô, hãy ra khỏi mồ!” Tiếng gọi của Chúa Giê-su đã thực sự chạm vào cõi chết. Ladarô lập tức trỗi dậy và bước ra khỏi bóng tối của tử thần.

Niềm vui vỡ òa trong lòng Matta và Maria, cùng tất cả những người chứng kiến. Sự kinh ngạc biến thành niềm tin: Thiên Chúa không bỏ rơi con người trong nấm mồ tuyệt vọng. Phép lạ Ladarô cho chúng ta thấy chiều kích sâu xa của ơn cứu độ: Không có gì là không thể đối với Thiên Chúa. Khi đặt trọn niềm tin vào quyền năng và tình yêu của Người, chúng ta có thể can đảm đối diện với những thời khắc cùng quẫn nhất của cuộc đời. Hơn nữa, dấu lạ này còn mở ra một chân trời hy vọng: cái chết thể lý không phải là dấu chấm hết của đời người, nhưng chỉ như một giấc ngủ. Một ngày kia, quyền năng Thiên Chúa sẽ đánh thức chúng ta để bước vào sự sống vĩnh cửu trong Nước Trời.

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa Giêsu,
có những lúc chúng con vẫn còn sống mà tâm hồn đã chết.
Chúng con chết dần trong tội lỗi,
trong những thói quen xấu xa của cuộc đời.

Đó là gian dối và bất công,
là dửng dưng và vô cảm,
là ích kỷ, hận thù và mê đắm lạc thú trần gian.

Chúng con bị giam hãm trong những nấm mộ tối tăm ấy
không phải bốn ngày hay bốn tháng,
mà đôi khi gần trọn cả đời người.
Có những tảng đá nặng nề đến mức
tự sức mình chúng con không thể lăn đi nổi.

Xin Chúa hãy đến,
đứng trước ngôi mộ của cuộc đời chúng con,
mở toang cánh cửa tuyệt vọng
và lăn khỏi tâm hồn chúng con
những tảng đá của tội lỗi và sợ hãi.

Xin hãy gọi tên những gì đã chết trong chúng con,
để biến chúng thành sự sống mới,
để trái tim chúng con biết yêu thương trở lại,
để linh hồn chúng con được sống mãi
trong ân sủng đời này và vinh quang đời sau. Amen.