
– Không biết ngoài kia, tụi nhỏ nghĩ gì nhỉ?
– Này, nếu cả đời này chúng ta chẳng rực rỡ thì sao?
Câu hỏi ấy cứ lơ lửng theo những người trẻ đang mải miết chạy theo những ánh hào quang ngoài kia: “Như một vì tinh tú. Em lấp lánh trên bầu trời rộng lớn…” Chúng ta khao khát những con số: nghìn lượt like, triệu lượt view, những bảng xếp hạng thành tích, hay những danh xưng nghe thật kêu. Chúng ta sợ bị bỏ lỡ đến mức quên mất mình đang sống vì điều gì. Chúng ta sợ rằng nếu không đứng dưới ánh đèn spotlight, không có tiền bạc rủng rỉnh và sự ngưỡng mộ của đám đông, thì cuộc đời mình chỉ là một bản nháp lỗi thô kệch.
Người ta bảo thanh xuân phải rực rỡ, cuộc đời phải lấp lánh. Nhưng nếu… ta chỉ là một đốm lửa nhỏ nhoi, một hạt cát mong manh, một phiến đá lặng, hay thậm chí chỉ là một bức tường thô sơ, thì có sao không?
Chuyện về một người đàn ông “rút lui”
Chuyện kể rằng, ở một làng quê nhỏ bé và lặng lẽ kia, có một chàng trai đem lòng thương mến một thiếu nữ. Cha mẹ hai bên gia đình đã tính chuyện trăm năm. Thế rồi, một biến cố xảy đến, làm chao đảo cả một miền quê yên vắng.
Chàng thanh niên ấy nổi bão trong lòng. Tuy âm thầm, nhưng đủ sức cuốn trôi cả bầu trời đầy nắng. Chàng sợ: Lấy nàng về, đời mình sẽ ra sao? Miệng đời chê cười, mình chịu có thấu? Nếu lựa chọn này khiến cuộc đời mình không còn “rực rỡ” như đã từng mơ thì sao?
Chàng thật khó nghĩ, mà lòng cứ rối bời bời… Để người mình yêu đối mặt với sự phán xét nghiệt ngã của người đời ư? Chàng rút lui. Không ồn ào. Không đòi hỏi thêm một lời giải thích. Chàng bảo vệ nàng và nhận thiệt thòi về mình. Chỉ biết rằng, chàng đã chọn ở lại và hết lòng thương yêu săn sóc nàng. Chàng che chở, bao bọc cả gia đình.
Những năm tháng đó, cuộc đời chàng chẳng có gì đặc biệt. Chàng chỉ là một người thợ bình thường. Sáng thức dậy, bào gỗ, đục đẽo; mồ hơi rơi cho đến lúc đêm xuống. Ngày qua ngày, làm việc bằng đôi tay chai sạn, lao động miệt mài, nuôi sống gia đình nhỏ của mình. Như cách chàng gọt giũa chính cái tôi vô tư và kiêu hãnh. Bền bỉ. Đều đặn. Không ai để ý. Chẳng cần ai biết tới. Một sự hiện diện lặng lẽ nhưng vững chãi như đại ngàn.
Hóa ra, “Rực rỡ” là…
Hóa ra, rực rỡ không phải là làm theo ý mình, mà là đủ thinh lặng để nghe, và đủ can đảm để thực hiện. Rực rỡ không cần tiếng vang nhưng cần hành động.
Rực rỡ không nằm ở đỉnh cao của thành công, mà ở sức bền của đôi bàn chân trên những lối mòn không tên; là khi lòng đã tin, khi bạn đủ kiên nhẫn để làm những việc tầm thường với một tình yêu phi thường.
Rực rỡ không phải là trở nên vĩ đại trước mắt người đời, mà là trở nên ngay lành, thánh thiện trong sâu thẳm tâm hồn.
Không phải là nắm giữ định mệnh, mà là đủ can đảm để buông bỏ cái tôi, vâng phục một sứ mệnh lớn lao hơn chính mình.
Sự rực rỡ cao cả nhất không phải là được thế giới bảo vệ, mà là đủ mạnh mẽ để trở thành lá chắn thầm lặng cho những người mình thương yêu.
Ngọn đèn dầu trong tim bạn
Bạn ơi, hóa ra, chúng ta cứ mải miết đi tìm ánh mặt trời ở tận phương xa, mà quên mất rằng ngọn đèn dầu trong căn nhà thô sơ của chính mình cũng đang tỏa sáng.
Bạn ạ, nếu bạn đang làm một công việc bình thường, yêu một người bình thường, và sống một cuộc đời lặng lẽ, công việc thật đơn điệu, deadline dí, thi cử, và tương lai thật mịt mờ… Đừng sợ. Giữa những ngày mỏi mệt, giữa những lúc thấy mình thật nhỏ bé… bạn hãy cứ âm thầm, cứ nhẫn nại, cứ yêu thương. Bởi vì ánh sáng của một ngọn đèn dầu cháy âm ỉ trong đêm tối có khi còn ấm áp và thắp sáng hơn cả ánh đèn spotlight rực rỡ nhưng chóng tàn. Bạn không cần phải là một vì tinh tú. Chỉ cần là một ngọn đèn dầu cháy hết mình.
Người đàn ông kia không để lại một lời giảng nào. Không làm một phép lạ nào. Nhưng lại âm thầm giữ gìn Đấng sẽ cứu cả thế giới. Người đàn ông âm thầm nhất lịch sử ấy – bác thợ mộc làng Nazareth – đã rực rỡ bằng cách giữ cho ngọn đèn của sự trung tín không bao giờ tắt giữa cơn bão. Hôm nay, ngày thế giới nghiêng mình trước Thánh Giuse, một người thợ mộc thầm lặng, mong bạn cũng tìm thấy sự rực rỡ trong chính sự lặng lẽ của mình. Vậy nên, rực rỡ không phải là để thế giới thấy mình, mà là để thấy được ánh sáng của Thiên Chúa đang dẫn lối ngay trong lòng mình.
Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?
Thì có lẽ… bạn đã rực rỡ rồi, chỉ là thế giới không đủ im lặng để nhận ra.
Có những ánh sáng nhỏ,
nhưng đủ sưởi ấm một tâm hồn,
và cứu rỗi cả cuộc đời.
Vấn đề chưa bao giờ là bạn có rực rỡ hay không,
mà là đèn dầu trong tim bạn còn cháy hay đã tắt.
Văn Chiến, S.J.

Có thể bạn quan tâm
Khi “rực rỡ” mang tên Thinh Lặng
Th3
Cơn Say Từ Tốn Thần Khí
Th3
Thánh lễ Cam Kết Lần Đầu của 35 thành viên thuộc Giáo xứ..
Th3
5 hình ảnh về một vị Thánh trong đời sống thường nhật: gặp..
Th3
Mùa chay như thế nào trong Giáo Hội sơ khai?
Th3
“Kẻ mồ côi” bên Chúa
Th3
Hai chiếc Gương
Th3
Được Tái Sinh Trong Ánh Sáng (Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật IV..
Th3
Giờ Chầu Tĩnh Tâm tháng 3/2026
Th3
LÒNG THƯƠNG XÓT gặp gỡ Lòng Thương Xót
Th3
Tài Liệu Mục Vụ Giúp Sống Mùa Chay 2026 Của Bộ Phát Triển..
Th3
Tài Liệu Mục Vụ Cử Hành Sáng Kiến “24 Giờ Cho Chúa” Lần..
Th3
Người Di Dân Việt Nam Với Sứ Vụ Loan Báo Tin Mừng: Sống..
Th3
Ủy ban thần học quốc tế cảnh báo nguy cơ thay thế “Thiên..
Th3
Cử Hành Sáng Kiến “24 Giờ Cho Chúa”, Các Nhà Thờ Sẽ Mở..
Th3
Truyền Giáo Trong Giáo Hội Việt Nam – Tính Cấp Bách Của Sứ..
Th3
Đức Giêsu Kitô – Đấng Thánh Của Thiên Chúa
Th3
Ai là “người thân cận” của tôi?
Th3
Thánh Lễ Gia Nhập và Cam Kết Lần Đầu của 92 thành viên..
Th3
5 gợi ý để sống Ngày Quốc tế Phụ nữ ý nghĩa hơn
Th3