Dẫn nhập: Người cao tuổi trong trái tim của vị Cha chung

1. Một trái tim xót xa trước nền “văn hoá vứt bỏ”

2. Một trái tim trân quý người cao tuổi vì tuổi già là hồng ân

3. Một trái tim hành động vì thương mến

4. Một trái tim thao thức về “giao ước tình yêu” giữa các thế hệ

Kết luận: Âm vang của tình yêu Thiên Chúa qua trái tim của vị Cha chung

“Xin đừng sa thải con lúc tuổi đà xế bóng,
chớ bỏ rơi con khi sức lực suy tàn” (Tv 71,9)

Dẫn nhập: Người cao tuổi trong trái tim của vị Cha chung

Đức Thánh Cha Phanxicô giảng dạy về tuổi già không chỉ bằng lời nói mà còn bằng chính cuộc đời của mình. Trong những năm cuối của triều đại giáo hoàng, hình ảnh ngài bước đi chậm rãi, nhiều lần phải ngồi xe lăn để đến với các tín hữu tại Quảng trường Thánh Phêrô hay trong các chuyến viếng thăm mục vụ đã trở nên vô cùng quen thuộc. Đó không phải là hình ảnh của một vị mục tử đang yếu dần vì tuổi tác, nhưng là chứng tá sống động của một đức tin biết đón nhận sự mong manh của thân phận con người trong niềm tín thác vào Thiên Chúa. Chính ngài từng xác tín rằng: Dù đi bằng đôi chân hay bằng xe lăn, điều quan trọng nhất vẫn là luôn bước theo Đức Kitô và trung thành với sứ mạng Người trao phó.[1]

Có lẽ vì đã trải nghiệm những giới hạn của tuổi già trên chính thân xác mình mà Đức Thánh Cha đặc biệt nhạy cảm trước niềm vui, nỗi đau, hy vọng và cả nỗi cô đơn của người cao tuổi. Tuy nhiên, sự gần gũi ấy không chỉ xuất phát từ kinh nghiệm cá nhân, nhưng còn bắt nguồn từ một xác tín thần học sâu xa: Mỗi con người, trong bất cứ giai đoạn nào của cuộc đời, đều mang một phẩm giá bất khả xâm phạm vì được tạo dựng theo hình ảnh Thiên Chúa và luôn được Ngài yêu thương. Bởi thế, trong nhãn quan của Đức Phanxicô, tuổi già không phải là quãng đời bên lề của lịch sử cứu độ, nhưng vẫn là một thời gian ân sủng, một ơn gọi và một sứ mạng quý giá trong lòng Giáo hội.

Từ xác tín ấy, Đức Thánh Cha đã dành trọn trái tim mục tử của mình cho những người cao tuổi. Trong Sứ điệp nhân ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi lần thứ nhất, ngài mượn chính lời hứa của Chúa Giêsu: “Thầy ở cùng anh chị em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20) để ngỏ lời với những người đang bước vào buổi xế chiều của cuộc đời.[2] Đó không chỉ là một lời an ủi, nhưng còn là lời khẳng định rằng Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi con cái Ngài, đặc biệt khi tuổi tác và bệnh tật khiến họ cảm thấy mình trở nên yếu đuối và cô độc hơn bao giờ hết.

Đức Thánh Cha nhiều lần bày tỏ nỗi ưu tư sâu sắc trước thực trạng ngày càng nhiều người cao tuổi bị gạt ra bên lề xã hội, bị cô lập trong chính gia đình hoặc bị xem như một gánh nặng của cộng đồng.[3] Trước thực trạng ấy, ngài không chỉ dừng lại ở những lời kêu gọi đầy cảm thông, nhưng còn khơi lên nơi toàn thể Dân Chúa một cách nhìn mới về tuổi già. Đó là lý do ngài thiết lập ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi, như một lời nhắc nhớ thường xuyên rằng Giáo hội được mời gọi trở thành một người mẹ luôn biết yêu thương, chăm sóc và đồng hành với những người đang ở giai đoạn cuối của hành trình trần thế.[4] Đây không phải là một sáng kiến mục vụ mang tính thời điểm, nhưng là hoa trái của một trái tim mục tử luôn thao thức trước nguy cơ người cao tuổi bị lãng quên giữa một nền văn hóa đề cao hiệu năng và loại trừ những ai không còn được xem là hữu ích.[5]

Chính vì nhìn thấy vẻ đẹp và giá trị không thể thay thế của người cao tuổi, Đức Thánh Cha càng đau xót hơn khi chứng kiến cách mà thế giới hôm nay đang đối xử với các bậc cao niên. Từ nỗi thao thức ấy đã hình thành nên một dòng giáo huấn phong phú và nhất quán, trong đó người cao tuổi không còn là đối tượng của lòng thương hại, nhưng là những nhân vật chính trong đời sống của Giáo hội, là ký ức sống động của Dân Thiên Chúa, là chiếc cầu nối giữa các thế hệ và là chứng nhân âm thầm của niềm hy vọng. Toàn bộ những suy tư, giáo huấn và hoạt động mục vụ của Đức Thánh Cha Phanxicô đều quy hướng về một xác tín duy nhất: Không một ai bị loại trừ khỏi tình yêu của Thiên Chúa, và cũng không một ai bị loại trừ khỏi trái tim của Giáo hội.

1. Một trái tim xót xa trước nền “văn hoá vứt bỏ”

Một trong những thao thức lớn nhất trong triều đại giáo hoàng của Đức Thánh Cha Phanxicô là cuộc đấu tranh không ngừng chống lại điều mà ngài gọi là “nền văn hóa vứt bỏ” (culture of waste). Theo ngài, đây là một lối suy nghĩ và cách tổ chức xã hội đặt hiệu quả, năng suất và lợi ích kinh tế lên trên phẩm giá con người. Trong nền văn hóa ấy, những ai không còn được xem là “hữu ích” – từ thai nhi, người khuyết tật, người nghèo cho đến người cao tuổi – đều có nguy cơ bị đẩy ra bên lề và bị coi như gánh nặng của xã hội.[6] Vì thế, khi chứng kiến cảnh người cao tuổi ngày càng bị lãng quên và loại trừ, Đức Thánh Cha không chỉ bày tỏ nỗi đau của một người cha, mà còn lên tiếng như một vị ngôn sứ để bảo vệ phẩm giá của con người được Thiên Chúa tạo dựng và yêu thương.

Trong Tông huấn Amoris Laetitia, Đức Phanxicô nhận định rằng, trong nhiều xã hội công nghiệp hóa, người cao tuổi thường bị đánh giá theo tiêu chí hiệu năng hơn là theo phẩm giá vốn có của họ. Khi sức khỏe suy giảm, khả năng lao động không còn, hoặc đời sống trở nên lệ thuộc vào người khác, họ dễ bị xem như một gánh nặng hơn là một hồng ân.[7] Đối với ngài, đó là một biểu hiện đau lòng của một nền văn hóa đang dần đánh mất khả năng nhận ra giá trị nội tại của mỗi con người.

Nỗi ưu tư ấy càng trở nên mạnh mẽ hơn khi Đức Thánh Cha đề cập đến hiện tượng an tử và trợ tử. Theo ngài, đằng sau những lập luận tưởng chừng mang tính nhân đạo là một thứ luận lý nguy hiểm: con người chỉ còn được trân trọng khi còn khỏe mạnh, độc lập và có khả năng đóng góp cho xã hội. Khi tiêu chuẩn “hữu ích” trở thành thước đo giá trị của sự sống, thì những người yếu đuối, đau bệnh và cao tuổi rất dễ bị coi là những người “không còn đáng để sống”. Đức Thánh Cha nhiều lần cảnh báo rằng chính luận lý ấy cũng là luận lý đã từng biện minh cho việc loại bỏ thai nhi hoặc xem thường những người khuyết tật. Do đó, việc bảo vệ người cao tuổi không đơn thuần là một lập trường đạo đức hay xã hội, nhưng là sự bảo vệ chính phẩm giá bất khả xâm phạm của con người.[8]

Tuy nhiên, điều khiến Đức Thánh Cha đau lòng hơn cả không phải chỉ là những xu hướng của xã hội hiện đại, nhưng là sự lạnh nhạt đang len lỏi ngay trong chính các gia đình. Trong một buổi tiếp kiến chung, ngài kể lại câu chuyện về một cụ bà sống tại viện dưỡng lão. Cụ có bốn người con, tất cả đều đã lập gia đình, nhưng suốt sáu tháng trời không một ai đến thăm. Mỗi khi được hỏi thăm, cụ vẫn cố mỉm cười và nói rằng: “Các con tôi bận lắm”. Đó không chỉ là lời bao che của một người mẹ dành cho các con, mà còn là tiếng nói lặng lẽ của biết bao người cao tuổi đang âm thầm chịu đựng sự cô đơn trong chính gia đình mình.[9]

Từ câu chuyện ấy, Đức Thánh Cha đã thẳng thắn lên án thái độ bỏ rơi người cao tuổi bằng một lời cảnh tỉnh hết sức mạnh mẽ: “Vứt bỏ người già, nghĩ rằng người già là đồ bỏ đi… Xin thưa: đó là tội trọng”.[10] Đây không đơn thuần là một nhận định mang tính luân lý, nhưng là một lời chất vấn lương tâm đối với toàn xã hội. Một nền văn minh không thể tự nhận là nhân bản nếu để cho những người đã dành cả cuộc đời để xây dựng gia đình và xã hội phải sống trong cô đơn, bị lãng quên hoặc bị xem như một gánh nặng.

Không chỉ trong gia đình, sự khinh thường người cao tuổi còn xuất hiện dưới nhiều hình thức khác nhau trong đời sống xã hội. Đức Thánh Cha từng đau xót nhắc đến câu chuyện một người vô gia cư lớn tuổi bị một nhóm thanh niên đốt cháy chiếc chăn đang đắp chỉ để mua vui, bởi họ coi ông như một “kẻ ăn bám” và là thứ rác rưởi của xã hội.[11] Đối với ngài, những hành động như thế không chỉ xúc phạm một cá nhân, nhưng còn làm tổn thương nhân tính của chúng ta. Khi đánh mất lòng kính trọng đối với người già, con người cũng đang đánh mất ký ức, cội nguồn và tương lai của chính mình.

Vì thế, Đức Thánh Cha không ngừng mời gọi toàn thể Giáo hội và xã hội hãy phục hồi một nền văn hóa của sự gặp gỡ, biết đón nhận và trân trọng người cao tuổi. Ngài khẳng định rằng: Chăm sóc người già không phải là một việc làm mang tính hình thức hay một cử chỉ bác ái tùy hứng, nhưng là “một vấn đề danh dự” của nhân loại và của mọi Kitô hữu.[12] Thật vậy, phẩm chất của một xã hội không chỉ được đo bằng sự phát triển kinh tế hay tiến bộ khoa học, nhưng còn bằng cách xã hội ấy đối xử với những người yếu đuối nhất. Cũng vậy, sức sống Tin mừng của một cộng đoàn Kitô hữu được biểu lộ không chỉ qua những hoạt động mục vụ sôi nổi, mà còn qua khả năng yêu thương, đồng hành và gìn giữ phẩm giá của những người cao tuổi. Chính nơi cách chúng ta đối xử với các ngài, dung mạo của một Giáo hội mang trái tim của Đức Kitô được biểu lộ cách rõ nét nhất.

2. Một trái tim trân quý người cao tuổi vì tuổi già là hồng ân

Vượt lên trên nỗi đau trước nền “văn hóa vứt bỏ”, Đức Thánh Cha Phanxicô không dừng lại ở việc phê phán những bất công mà người cao tuổi đang phải gánh chịu. Điều ngài thao thức hơn cả là giúp Giáo hội và thế giới khám phá lại vẻ đẹp đích thực của tuổi già dưới ánh sáng đức tin. Trong giáo huấn của ngài, tuổi già không phải là giai đoạn cuối cùng của một cuộc đời đang dần khép lại, nhưng là một thời gian ân sủng, trong đó Thiên Chúa vẫn tiếp tục hoạt động, thanh luyện và hoàn tất công trình của Ngài nơi mỗi con người. Vì thế, tuổi già không phải là dấu chỉ của sự vô dụng, nhưng là một phúc lành, một hồng ân và một ơn gọi trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa.

Nhiều lần, Đức Thánh Cha nhắc lại lời Thánh vịnh: Người công chính vẫn trổ sinh hoa trái trong tuổi già (x. Tv 92,15).[13] Đối với ngài, đây không chỉ là một hình ảnh thi vị, nhưng là một chân lý của đời sống đức tin. Người cao tuổi vẫn có thể sinh nhiều hoa trái cho Giáo hội và thế giới, dù sức khỏe đã suy giảm hay không còn khả năng hoạt động như trước. Bởi lẽ, trong kế hoạch của Thiên Chúa, giá trị của một con người không được đo bằng năng suất lao động, nhưng bằng khả năng đáp lại tình yêu của Ngài trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống.

Vì thế, Đức Phanxicô mạnh mẽ phản bác quan niệm đồng hóa tuổi già với sự suy tàn hay thất bại. Ngài khẳng định: “Tuổi trẻ là rất đẹp, nhưng tuổi trẻ vĩnh cửu là một ảo tưởng rất nguy hiểm. Tuổi già cũng quan trọng – và rất đẹp – cũng quan trọng như tuổi trẻ“.[14] Lời khẳng định này mở ra một cái nhìn hoàn toàn mới về tuổi già. Trong khi xã hội hôm nay thường tôn vinh tuổi trẻ, sức mạnh và vẻ đẹp bên ngoài; Đức Thánh Cha mời gọi chúng ta khám phá vẻ đẹp của một cuộc đời đã được thời gian tôi luyện, của một đức tin đã được thử thách và của một tình yêu đã trưởng thành qua năm tháng. Theo ngài, tuổi già không lấy đi phẩm giá của con người, nhưng làm nổi bật sự phong phú của một cuộc đời đã được Thiên Chúa đồng hành.

Từ xác tín ấy, Đức Thánh Cha còn nâng tuổi già lên thành một ơn gọi đặc biệt trong đời sống Giáo hội. Ngài thường ví người cao tuổi như cội rễ của một cây lớn, còn người trẻ là những chồi non và hoa trái đang vươn mình đón ánh sáng. Mượn một hình ảnh giàu chất thi ca, ngài nhắc nhở: “Tất cả những gì cây có để sinh sôi nảy nở đều sống nhờ những gì nó đã chôn vùi”.[15]

Đó là một hình ảnh mang chiều sâu thần học. Cội rễ không hiện diện để thu hút ánh nhìn, nhưng âm thầm nuôi dưỡng toàn bộ sự sống của cây. Cũng vậy, người cao tuổi không sống cho riêng mình, nhưng trở thành nền tảng để các thế hệ kế tiếp lớn lên. Mỗi gia đình, mỗi cộng đoàn và cả Giáo hội đều được nuôi dưỡng bởi kinh nghiệm, lòng trung tín và chứng tá âm thầm của biết bao người đã đi trước. Khi đánh mất cội rễ ấy, con người cũng đánh mất ký ức và căn tính của mình.

Để cội rễ ấy tiếp tục sinh hoa trái, Đức Thánh Cha phác họa ba chiều kích làm nên sứ mạng đặc biệt của người cao tuổi: ký ức, ước mơ và cầu nguyện. Ba chiều kích này không tách rời nhau, nhưng đan quyện thành một ơn gọi duy nhất, giúp người cao tuổi trở thành chiếc cầu nối giữa quá khứ và tương lai, giữa các thế hệ và giữa đất với trời.

Trước hết là ký ức. Dựa trên lời ngôn sứ Giôen: “Các cụ già sẽ được báo mộng, thanh niên sẽ thấy thị kiến” (Ge 3,1), Đức Thánh Cha khẳng định rằng tương lai không thể được xây dựng nếu cắt đứt khỏi ký ức.[16] Trong truyền thống Kinh thánh, ký ức không đơn thuần là sự hồi tưởng về những gì đã qua, nhưng là việc gìn giữ và truyền lại những kỳ công Thiên Chúa đã thực hiện trong lịch sử cứu độ. Vì thế, người cao tuổi trở thành những người gìn giữ ký ức sống động của gia đình, của Giáo hội và của dân tộc. Các ngài trao truyền không chỉ những câu chuyện của một đời người, mà còn chuyển trao kinh nghiệm đức tin, lòng trung thành với Thiên Chúa và niềm hy vọng đã được tôi luyện qua biết bao thử thách. Do đó, Đức Thánh Cha khẳng định: “Lưu giữ ký ức là sống”.[17]

Nếu ký ức gìn giữ cội nguồn, thì ước mơ lại mở ra tương lai. Đức Phanxicô nhiều lần nhấn mạnh rằng: người già không phải là những người chỉ biết hoài niệm quá khứ, nhưng còn là những người được mời gọi tiếp tục mơ những giấc mơ của Thiên Chúa để trao lại cho thế hệ trẻ. Chỉ khi những ước mơ của người cao tuổi gặp gỡ những khát vọng của người trẻ, lời ngôn sứ Giôen mới thực sự được hoàn tất. Trong cuộc gặp gỡ ấy, người trẻ tìm thấy phương hướng cho tương lai, còn người cao tuổi khám phá rằng cuộc đời mình vẫn tiếp tục sinh hoa trái trong lịch sử cứu độ.

Đỉnh cao trong sứ mạng của người cao tuổi chính là cầu nguyện. Đức Thánh Cha trích lại lời của Đức Bênêđictô XVI và khẳng định: “Lời cầu nguyện của người cao tuổi có thể bảo vệ thế giới, có lẽ còn giúp ích cho thế giới hữu hiệu hơn sự tất bật của rất nhiều người”.[18] Đây không phải là một lời an ủi dành cho những người không còn khả năng hoạt động, nhưng là một xác tín thần học sâu sắc về sức mạnh của lời chuyển cầu. Trong một thế giới luôn đề cao hiệu quả và hành động, Đức Phanxicô giúp chúng ta nhận ra rằng những lời kinh đơn sơ, những hy sinh âm thầm và sự trung tín của các bậc ông bà chính là một nguồn lực thiêng liêng vô giá cho Giáo hội. Ngài gọi lời cầu nguyện ấy là “hơi thở sâu nơi buồng phổi mà lúc này Giáo hội và thế giới rất cần”.[19] Chính nơi sự thinh lặng, kiên trì và tín thác của những mái đầu bạc, Giáo hội kín múc sức mạnh để tiếp tục sứ mạng loan báo Tin mừng.

Nhìn dưới ánh sáng ấy, tuổi già không còn là mùa thu tàn của cuộc đời, nhưng là mùa chín muồi của ân sủng. Nếu tuổi trẻ là thời gian gieo hạt và dấn thân, thì tuổi già là thời gian kết tinh của sự khôn ngoan, lòng trung tín và của niềm hy vọng. Vì thế, trong cái nhìn của Đức Thánh Cha Phanxicô, người cao tuổi không phải là những người đứng bên lề đời sống Giáo hội, nhưng là những chứng nhân âm thầm của đức tin, những người gìn giữ ký ức của Dân Thiên Chúa và là những người không ngừng nâng đỡ thế giới bằng lời cầu nguyện. Đó cũng là lý do vì sao ngài luôn mời gọi toàn thể Giáo hội đừng nhìn người cao tuổi bằng ánh mắt thương hại, nhưng bằng lòng biết ơn, sự kính trọng và niềm xác tín rằng Thiên Chúa vẫn tiếp tục thực hiện những điều kỳ diệu qua các ngài.

3. Một trái tim hành động vì thương mến

Nếu trong giáo huấn của mình, Đức Thánh Cha Phanxicô không ngừng khẳng định người cao tuổi là một phúc lành và một hồng ân của Thiên Chúa, thì trong đời sống mục vụ, ngài còn nỗ lực biến những xác tín ấy thành những hành động cụ thể. Đối với ngài, tình yêu chân thật không chỉ được diễn tả bằng lời nói hay các văn kiện, nhưng phải trở thành sự hiện diện, sự gần gũi và những cử chỉ có khả năng chữa lành. Do đó, suốt triều đại giáo hoàng, Đức Phanxicô đã không ngừng thực hiện nhiều sáng kiến mục vụ nhằm khẳng định lại vị trí và sứ mạng của người cao tuổi trong lòng Giáo hội.

Một trong những quyết định mang tính biểu tượng nhất là việc thiết lập ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi, được cử hành hằng năm vào Chúa nhật thứ tư của tháng Bảy, gần lễ kính Thánh Gioakim và Thánh Anna, song thân của Đức Trinh nữ Maria.[20] Việc thiết lập ngày này không chỉ là dành một dịp đặc biệt để tôn vinh các bậc cao niên, nhưng còn là lời nhắc nhở toàn thể Dân Chúa rằng người cao tuổi luôn là một phần sống động của Giáo hội. Đức Thánh Cha mong muốn ngày lễ ấy trở thành cơ hội để các gia đình, giáo xứ và cộng đoàn nhìn lại mối tương quan của mình với các bậc ông bà và người cao tuổi, đồng thời tái khám phá giá trị của sự gặp gỡ giữa các thế hệ.

Trong một bài giáo lý về tuổi già, Đức Thánh Cha giải thích rằng: Mối liên kết giữa ông bà và con cháu không chỉ đem lại lợi ích cho hai thế hệ, nhưng còn góp phần củng cố sự hiệp thông của toàn xã hội.[21] Giữa một thế giới ngày càng bị chi phối bởi chủ nghĩa cá nhân và nhịp sống hối hả, việc khôi phục mối dây liên hệ giữa các thế hệ không đơn thuần là một giải pháp xã hội, nhưng còn là một đòi hỏi của Tin mừng. Bởi lẽ, chỉ khi biết đón nhận nhau trong sự khác biệt của từng lứa tuổi, con người mới thực sự học được lòng biết ơn, sự khôn ngoan và niềm hy vọng.

Không chỉ khởi xướng những sáng kiến mục vụ, Đức Thánh Cha còn trực tiếp đến gặp gỡ người cao tuổi trong nhiều dịp khác nhau. Cuộc gặp gỡ với hàng chục ngàn người cao tuổi tại Quảng trường Thánh Phêrô năm 2014 là một trong những dấu ấn đẹp nhất của triều đại giáo hoàng. Tại đó, ngài gọi các cụ là “ký ức của Giáo hội”, bởi nơi các cụ được lưu giữ lịch sử đức tin của các gia đình, các cộng đoàn và của chính Dân Thiên Chúa.[22] Đó không phải là một lời tán dương xã giao, nhưng là sự nhìn nhận vai trò không thể thay thế của người cao tuổi trong đời sống Giáo hội. Một cộng đoàn biết trân trọng ký ức của mình sẽ không đánh mất căn tính, một Giáo hội biết lắng nghe người cao tuổi sẽ luôn tìm thấy sự khôn ngoan để bước đi trong hiện tại và hướng đến tương lai.

Trong cuộc gặp gỡ ấy, Đức Thánh Cha đã dành tặng mỗi gia đình một cuốn sách Tin mừng được in bằng khổ chữ lớn.[23] Món quà tuy nhỏ bé nhưng diễn tả sự tinh tế của một vị Mục tử luôn quan tâm đến những nhu cầu rất cụ thể của đoàn chiên mình. Khi đôi mắt đã mờ đi theo năm tháng, người cao tuổi vẫn cần được nuôi dưỡng bằng Lời Chúa. Qua cử chỉ ấy, Đức Thánh Cha như muốn nhắn nhủ rằng: Tuổi già không phải là thời điểm khép lại hành trình đức tin, nhưng vẫn là thời gian để tiếp tục gặp gỡ Đức Kitô và kín múc sức mạnh nơi Tin mừng.

Một sáng kiến mục vụ khác của Đức Thánh Cha là việc rộng ban Ơn Toàn xá nhân ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi.[24] Điều đáng chú ý là ân ban này không chỉ dành cho các bậc cao niên, nhưng còn được ban cho những ai dành thời gian thăm viếng những người già neo đơn, đau yếu hoặc bị bỏ rơi. Qua quyết định ấy, Đức Thánh Cha muốn giúp toàn thể Giáo hội nhận ra việc đến với người cao tuổi không chỉ là một nghĩa cử bác ái, nhưng còn là một hành trình thiêng liêng. Mỗi cuộc thăm viếng đều có thể trở thành cuộc gặp gỡ với chính Đức Kitô, Đấng luôn hiện diện nơi những người bé nhỏ và dễ bị tổn thương nhất.

Trong Sứ điệp nhân ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi lần thứ hai, Đức Thánh Cha tha thiết mời gọi: “Thăm viếng những người già neo đơn là một việc làm của lòng thương xót trong thời đại chúng ta”.[25] Lời mời gọi đó mang ý nghĩa đặc biệt trong bối cảnh ngày càng có nhiều người cao tuổi phải sống trong cô đơn. Có những nỗi đau mà tiền bạc hay các phương tiện chăm sóc hiện đại không thể xoa dịu; điều họ cần hơn cả là cảm nghiệm mình vẫn được yêu thương, được lắng nghe và được thuộc về một gia đình, một cộng đoàn. Chỉ một cuộc gặp gỡ chân thành, một giờ hiện diện hay một cái nắm tay cũng có thể trở thành dấu chỉ sống động của lòng thương xót của Thiên Chúa.

Từ đó, Đức Thánh Cha không ngừng cổ võ điều ngài thường gọi là “cuộc cách mạng của sự dịu dàng”.[26] Đây không phải là một cuộc cách mạng được thực hiện bằng quyền lực hay những chương trình lớn lao, nhưng bằng những cử chỉ đơn sơ của tình yêu hằng ngày. Đó là biết dừng lại để lắng nghe, biết dành thời gian cho người khác, biết cúi xuống trước những yếu đuối của tha nhân, và biết để cho lòng thương xót hướng dẫn mọi tương quan. Người cao tuổi phải được đặt ở trung tâm của cuộc cách mạng ấy, bởi nơi các ngài chúng ta học được sự trung thành, lòng kiên nhẫn, niềm hy vọng và vẻ đẹp của một cuộc đời được Thiên Chúa trung tín đồng hành.

Có thể nói, mọi sáng kiến mục vụ của Đức Thánh Cha Phanxicô dành cho người cao tuổi đều quy hướng về cùng một xác tín: người cao tuổi không chỉ là đối tượng cần được chăm sóc, nhưng còn là những thành viên tích cực của Dân Thiên Chúa và là những chứng nhân quý giá của Tin mừng. Vì thế, điều Giáo hội cần làm không chỉ là bảo vệ các ngài khỏi sự cô đơn hay lãng quên, nhưng còn tạo điều kiện để các ngài tiếp tục sống và thi hành sứ mạng của mình trong cộng đoàn.

Nhờ những cử chỉ âm thầm nhưng đầy ý nghĩa ấy, Đức Thánh Cha Phanxicô đã giúp toàn thể Giáo hội nhận ra rằng lòng thương xót luôn mang một khuôn mặt rất cụ thể. Yêu thương người cao tuổi không đơn thuần là một việc làm bác ái, nhưng còn là cách Giáo hội diễn tả dung mạo của Đức Kitô, Đấng luôn dành một vị trí đặc biệt cho những người bé nhỏ và yếu đuối. Khi đến gần các bậc ông bà và người cao tuổi bằng sự kính trọng, lòng biết ơn và tình yêu chân thành, Giáo hội không chỉ thực hiện một bổn phận mục vụ, nhưng còn làm cho Tin mừng của lòng thương xót tiếp tục được sống động giữa lòng thế giới.

4. Một trái tim thao thức về “giao ước tình yêu” giữa các thế hệ

Mọi giáo huấn và sáng kiến mục vụ của Đức Thánh Cha Phanxicô dành cho người cao tuổi cuối cùng đều quy hướng về một khát vọng lớn lao: khôi phục giao ước giữa các thế hệ. Đó không chỉ là một giải pháp cho những vấn đề xã hội do già hóa dân số hay sự đổ vỡ của các gia đình, nhưng còn là một trực giác mang chiều sâu Kinh thánh và thần học. Trong lịch sử cứu độ, Thiên Chúa luôn hành động qua sự tiếp nối giữa các thế hệ; đức tin không chỉ được bắt đầu nơi một con người, nhưng còn được trao truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Vì vậy, khi mối dây liên kết ấy bị đứt gãy, không chỉ đời sống gia đình bị tổn thương, mà chính ký ức đức tin của Dân Thiên Chúa cũng dần dần bị mai một.

Đức Thánh Cha nhiều lần bày tỏ nỗi ưu tư trước một nền văn hóa đang khuyến khích con người sống khép kín trong thế giới của riêng mình. Người trẻ dễ bị cuốn vào nhịp sống gấp gáp và khát vọng tự khẳng định; trong khi đó, người cao tuổi lại có nguy cơ bị đẩy ra bên lề vì không còn được xem là hữu ích. Khoảng cách giữa các thế hệ ngày càng lớn không chỉ vì tuổi tác, nhưng còn vì sự thiếu gặp gỡ và thiếu lắng nghe. Theo Đức Phanxicô, nếu tình trạng ấy tiếp tục kéo dài, xã hội sẽ dần đánh mất ký ức, còn tự do sẽ dễ biến thành chủ nghĩa cá nhân và sự cô lập.[27]

Để diễn tả tầm quan trọng của mối dây liên kết ấy, Đức Thánh Cha sử dụng một hình ảnh rất gần gũi nhưng giàu ý nghĩa: Người cao tuổi là những cây cao bóng cả, còn người trẻ là những chồi non đang lớn lên dưới bóng mát của các bậc tiền nhân.[28] Cũng như một cái cây chỉ có thể sinh hoa kết quả khi được nuôi dưỡng bởi bộ rễ khỏe mạnh, xã hội và Giáo hội chỉ có thể phát triển bền vững khi biết trân trọng những người đã đi trước. Người cao tuổi không chỉ trao lại kinh nghiệm sống, nhưng còn chuyển giao ký ức đức tin, những giá trị nhân bản và niềm hy vọng đã được tôi luyện qua năm tháng. Ngược lại, người trẻ đem đến sức sống mới, sự sáng tạo và lòng nhiệt thành. Hai thế hệ không loại trừ nhau, nhưng bổ túc cho nhau trong cùng một hành trình.

Vì thế, Đức Phanxicô không nhìn người cao tuổi như những người chỉ cần được chăm sóc, cũng không xem người trẻ là những người chỉ cần được hướng dẫn. Trong cái nhìn của ngài, cả hai đều là quà tặng của Thiên Chúa dành cho nhau. Người trẻ cần người già để học biết cội nguồn của mình, người già cần người trẻ để tiếp tục nuôi dưỡng niềm hy vọng và mở lòng trước những điều mới mẻ mà Chúa Thánh Thần đang thực hiện trong Giáo hội. Khi hai thế hệ gặp gỡ, cả hai đều được đổi mới và cùng nhau lớn lên trong đức tin.

Đức Thánh Cha đã minh họa lý tưởng ấy bằng câu chuyện tuyệt đẹp của bà Naomi và cô Ruth. Sau những mất mát đau thương, Naomi đã nghĩ rằng cuộc đời mình chỉ còn lại sự cô độc và cay đắng. Thế nhưng, Ruth không chọn con đường dễ dàng là trở về quê hương mình, nhưng quyết định ở lại để đồng hành với mẹ chồng bằng lời cam kết đầy yêu thương: “Xin mẹ đừng ép con bỏ mẹ” (R 1,16).[29] Theo Đức Phanxicô, câu chuyện ấy cho thấy tình yêu giữa các thế hệ không được xây dựng trên bổn phận hay huyết thống, nhưng trên sự tự do của một trái tim biết gắn bó và trung thành. Ruth trở thành hình ảnh của biết bao người trẻ biết mở lòng để người cao tuổi không còn phải sống trong cô đơn, còn Naomi trở thành biểu tượng của những người cao tuổi vẫn có thể trở thành sự khôn ngoan và hy vọng cho thế hệ kế tiếp.

Từ mẫu gương ấy, Đức Thánh Cha tha thiết mời gọi toàn thể Dân Chúa biến lời hứa của Ruth thành một chọn lựa cụ thể trong đời sống hôm nay. Thay vì để người cao tuổi phải cất lên tiếng kêu: “Xin đừng bỏ rơi con”, mỗi người chúng ta được mời gọi đáp lại bằng chính lời cam kết: “Con sẽ không bỏ rơi mẹ”, “Con sẽ không bỏ rơi cha”, “Chúng con sẽ không bỏ rơi các ngài”.[30] Đó không chỉ là một cử chỉ đạo đức, nhưng là một cách sống Tin mừng ngay trong gia đình và cộng đoàn.

Nếu câu chuyện Ruth và Naomi cho thấy vẻ đẹp của sự trung thành giữa hai thế hệ, thì biến cố Đức Maria đi thăm bà Êlisabét lại trở thành khuôn mẫu trọn hảo cho giao ước ấy trong chương trình cứu độ. Đức Thánh Cha nhiều lần chiêm ngắm cuộc gặp gỡ này như một biểu tượng của một Giáo hội biết lên đường để gặp gỡ, biết trao ban niềm vui và biết để cho các thế hệ nâng đỡ lẫn nhau.[31] Một thiếu nữ trẻ mang trong mình Đấng Cứu Thế đã vội vã đến với một người mẹ lớn tuổi đang cưu mang vị Tiền hô của Người. Không ai ở vị trí trung tâm, không ai là người ban phát hay chỉ biết đón nhận. Cả hai đều trở thành hồng ân cho nhau, bởi cả hai đều đang cộng tác vào kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa.

Hình ảnh ấy cũng chính là điều Đức Thánh Cha mong muốn nơi Giáo hội hôm nay. Người trẻ không chỉ đến với người cao tuổi để giúp đỡ hay phục vụ, nhưng còn để học hỏi, lắng nghe và đón nhận sự khôn ngoan của các ngài. Ngược lại, người cao tuổi không khép mình trong hoài niệm quá khứ, nhưng quảng đại trao lại những kinh nghiệm đức tin và mở lòng trước sức sống của thế hệ trẻ. Khi hai thế hệ gặp gỡ trong tinh thần khiêm tốn và yêu thương, Giáo hội trở thành một gia đình, nơi truyền thống và sự mới mẻ không đối nghịch nhưng bổ túc cho nhau dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần.[32]

Có thể nói, “giao ước tình yêu” giữa các thế hệ mà Đức Thánh Cha Phanxicô hằng thao thức không phải là một khẩu hiệu hay một chương trình mục vụ nhất thời. Đó là một lối sống được nuôi dưỡng bằng sự gặp gỡ, lắng nghe và đồng hành. Mỗi lần một người trẻ dành thời gian cho ông bà mình, mỗi khi một gia đình mở rộng chỗ cho người cao tuổi, mỗi khi một cộng đoàn biết trân trọng những mái đầu bạc, giao ước ấy lại được tái sinh và tiếp tục sinh hoa trái.

Đó cũng chính là con đường để Giáo hội trở thành dấu chỉ của sự hiệp thông giữa lòng thế giới hôm nay. Bởi khi các thế hệ biết nâng đỡ và làm phong phú cho nhau, Giáo hội không chỉ gìn giữ ký ức của mình, nhưng còn mở ra tương lai với niềm hy vọng. Như Đức Thánh Cha nhiều lần khẳng định, chỉ khi người trẻ và người cao tuổi cùng nhau bước đi, Dân Thiên Chúa mới có thể tiếp tục hành trình trong sự trung thành với truyền thống và sự ngoan nguỳ trước những điều mới mẻ mà Chúa Thánh Thần đang khơi dậy trong thời đại hôm nay.

Kết luận: Âm vang của tình yêu Thiên Chúa qua trái tim của vị Cha chung

Hành trình suy tư về người cao tuổi trong trái tim của Đức Thánh Cha Phanxicô tạm kết thúc bằng một lời cầu nguyện rất đơn sơ nhưng chan chứa niềm tín thác: “Xin đừng sa thải con lúc tuổi đà xế bóng, chớ bỏ rơi con khi sức lực suy tàn” (Tv 71,9).[33] Đó không chỉ là lời khẩn cầu của tác giả Thánh vịnh, nhưng còn là tiếng lòng của biết bao người cao tuổi đang đối diện với sự mong manh của tuổi già, bệnh tật và nỗi cô đơn. Đức Thánh Cha đã nhiều lần trở lại với lời Thánh vịnh ấy như một cách để giúp toàn thể Giáo hội lắng nghe những thao thức âm thầm của các bậc ông bà và người cao tuổi, đồng thời khám phá nơi đó lời mời gọi của chính Thiên Chúa.

Qua tất cả những giáo huấn, sáng kiến mục vụ và cử chỉ đầy yêu thương trong suốt triều đại giáo hoàng, Đức Phanxicô đã giúp chúng ta nhận ra người cao tuổi không phải là những con người đang dần khép lại hành trình của mình, nhưng vẫn là những chứng nhân sống động của đức tin, là ký ức của Dân Thiên Chúa và là những người tiếp tục góp phần xây dựng Giáo hội bằng sự khôn ngoan, kinh nghiệm và lời cầu nguyện. Trong cái nhìn của ngài, tuổi già không phải là thời điểm bị gạt ra bên lề, nhưng là mùa chín muồi của một cuộc đời đã được Thiên Chúa trung tín dẫn dắt và vẫn tiếp tục sinh hoa trái trong chương trình cứu độ của Ngài.

Tuy nhiên, điều Đức Thánh Cha mong muốn không chỉ là thay đổi cách chúng ta nhìn người cao tuổi, mà còn là thay đổi cách chúng ta sống với các ngài. Bởi lẽ, một Giáo hội biết trân trọng người cao tuổi sẽ là một Giáo hội biết trân trọng ký ức của mình, một gia đình biết yêu thương ông bà sẽ là một gia đình biết gìn giữ cội nguồn, và một xã hội biết dành chỗ cho những người yếu đuối sẽ là một xã hội nhân bản hơn. Vì thế, lời mời gọi “Xin đừng bỏ rơi con” không chỉ hướng đến những người đang bước vào tuổi xế chiều, nhưng còn trở thành lời chất vấn lương tâm đối với mỗi Kitô hữu: chúng ta sẽ đáp lại tiếng kêu ấy bằng thái độ nào, bằng những lựa chọn nào và bằng những hành động cụ thể nào trong đời sống hằng ngày?

Đức Thánh Cha đã gợi cho chúng ta một câu trả lời thật đơn sơ nhưng đầy sức mạnh. Từ hình ảnh Ruth không bỏ rơi bà Naomi, từ cuộc gặp gỡ giữa Đức Maria và bà Êlisabét, từ những lời mời gọi thăm viếng người già neo đơn cho đến việc thiết lập ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi, ngài không ngừng nhắc nhở rằng tình yêu luôn cần được diễn tả bằng sự hiện diện. Chỉ khi biết dành thời gian để lắng nghe, kiên nhẫn đồng hành và biết trân trọng những mái đầu bạc, chúng ta mới thực sự làm cho Tin mừng của lòng thương xót trở nên hữu hình giữa lòng thế giới.

Sau cùng, bài suy tư này không dừng lại ở việc chiêm ngắm tấm lòng của Đức Thánh Cha Phanxicô dành cho người cao tuổi. Qua trái tim mục tử của ngài, chúng ta được dẫn đến chiêm ngắm chính trái tim của Thiên Chúa – Đấng luôn trung tín với giao ước của Ngài và không bao giờ bỏ rơi những ai đã đi gần trọn cuộc hành trình trần thế. Do đó, yêu thương và đồng hành với người cao tuổi không chỉ là một bổn phận luân lý hay một việc làm bác ái, nhưng trước hết là cách mỗi Kitô hữu đáp lại tình yêu mà Thiên Chúa đã dành cho chính mình.

Xin cho mỗi chúng ta biết học nơi Đức Thánh Cha Phanxicô cách nhìn người cao tuổi bằng ánh mắt của Đức Kitô, biết lắng nghe các ngài bằng một trái tim biết yêu thương, đến gần các ngài bằng sự kính trọng và lòng biết ơn, để không một ai còn phải cất lên lời cầu xin “Xin đừng bỏ rơi con” trong cô đơn và tuyệt vọng, nhưng mọi người đều có thể cảm nhận rằng mình luôn được yêu thương, được trân trọng và có một chỗ đứng không thể thay thế trong gia đình, trong Giáo hội và trong trái tim của Thiên Chúa.

TÀI LIỆU THAM KHẢO

1. Đức Thánh Cha Phanxicô, Sứ điệp nhân ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi lần thứ tư, ngày 28/7/2024 (https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/su-diep-duc-thanh-cha-cho-ngay-the-gioi-ong-ba-va-nguoi-cao-tuoi-lan-thu-iv-nam-2024)

2. Đức Thánh Cha Phanxicô, Bài giảng trong Thánh lễ ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi lần thứ ba, Chúa nhật ngày 23/7/2023 (https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/ngay-the-gioi-ong-ba-va-nguoi-cao-tuoi-23-07-2023-nguoi-gia-va-nguoi-tre-cung-nhau-lon-len-51266)

3. Đức Thánh Cha Phanxicô, Sứ điệp nhân ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi lần thứ hai, ngày 24/7/2022 (https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/su-diep-cho-ngay-the-gioi-ong-ba-va-nguoi-cao-tuoi-lan-ii-24-07-2022–45980)

4. Đức Thánh Cha Phanxicô, Sứ điệp nhân ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi lần thứ nhất, ngày 25/7/2021 (https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/su-diep-cua-duc-thanh-cha-nhan-ngay-the-gioi-ong-ba-va-nguoi-cao-tuoi-lan-thu-nhat-25-7-2021–42285)

5. Đức Thánh Cha Phanxicô, Bài Giáo lý về Tuổi già – Bài 15: Phêrô và Gioan, Buổi tiếp kiến chung ngày 22/6/2022 (https://xuanbichvietnam.net/trangchu/bai-giao-ly-ve-tuoi-gia-bai-15-phero-va-gioan/)

6. Đức Thánh Cha Phanxicô, Bài Giáo lý về Tuổi già – Bài 6: “Hãy tôn kính cha ngươi và mẹ ngươi”, Buổi tiếp kiến chung ngày 20/4/2022 (https://www.xuanbichvietnam.net/bai-viet/2738/bai-giao-ly-ve-tuoi-gia-bai-6-hay-ton-kinh-cha-nguoi-va-me-nguoi-tinh-yeu-doi-voi-cuoc-song-da-duoc-song)

7. Đức Thánh Cha Phanxicô, Bài Giáo lý về Tuổi già – Bài 2: Tuổi thọ: Biểu tượng và cơ hội, Buổi tiếp kiến chung ngày 02/03/2022(https://xuanbichvietnam.net/trangchu/bai-giao-ly-ve-tuoi-gia-bai-2-tuoi-tho-bieu-tuong-va-co-hoi/)

8. Đức Thánh Cha Phanxicô, Bài Giáo lý về Tuổi già – Bài 1: Thời gian ân sủng và sự liên kết các lứa tuổi cuộc đời, Buổi tiếp kiến chung ngày 23/02/2022(https://xuanbichvietnam.net/trangchu/bai-giao-ly-ve-tuoi-gia-bai-1-thoi-gian-an-sung-va-su-lien-ket-cac-lua-tuoi-cua-cuoc-doi/)

9. Đức Thánh Cha Phanxicô, Tông huấn Amoris Laetitia – Niềm vui của Tình yêu, ngày 19/3/2016 (https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/tong-huan-amoris-laetitia-niem-vui-cua-tinh-yeu-41885)

10.  Đức Thánh Cha Phanxicô, Bài giảng trong Thánh lễ với Người cao tuổi, Đại hội Quốc tế dành cho Người cao tuổi tại Quảng trường Thánh Phêrô, ngày 28/9/2014 (https://caritasvietnam.org/duc-thanh-cha-gap-go-va-cu-hanh-thanh-le-voi-nguoi-cao-nien)

11.  Đức Thánh Cha Phanxicô, Sáu ý tưởng khích lệ người cao tuổi (https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/sau-y-tuong-khich-le-nguoi-cao-tuoi-cua-duc-thanh-cha-phanxico-51236)

12.  Tòa Ân giải Tối cao, Sắc lệnh ban Ơn Toàn xá nhân Ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi (2021-2024) (https://tgpsaigon.net/bai-viet/toa-an-giai-toi-cao-ban-on-toan-xa-nhan-ngay-the-gioi-ong-ba-va-nguoi-cao-tuoi-lan-thu-ba-69265)


[1] Đức Thánh Cha Phanxicô, Bài Giáo lý về Tuổi già – Bài 15: Phêrô và Gioan, Buổi tiếp kiến chung ngày 22/6/2022 (https://xuanbichvietnam.net/trangchu/bai-giao-ly-ve-tuoi-gia-bai-15-phero-va-gioan/)

[2] Đức Thánh Cha Phanxicô, Sứ điệp nhân ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi lần thứ nhất, ngày 25/7/2021 (https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/su-diep-cua-duc-thanh-cha-nhan-ngay-the-gioi-ong-ba-va-nguoi-cao-tuoi-lan-thu-nhat-25-7-2021–42285)

[3] Như trên.

[4] Đức Thánh Cha Phanxicô, Kinh Truyền Tin, Chúa nhật 31/01/2021, công bố thiết lập ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi (https://www.vaticannews.va/vi/podcast/vietnamese-program/2021/01/radio-vatican-ti-ng-viet-ngay-31-01-2021.html)

[5] Đức Thánh Cha Phanxicô, Tông huấn Amoris Laetitia – Niềm vui của Tình yêu, ngày 19/3/2016, các số 48, 191 & 299 (https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/tong-huan-amoris-laetitia-niem-vui-cua-tinh-yeu-41885) ; và xem thêm Sứ điệp nhân ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi lần thứ nhất, ngày 25/7/2021 (https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/su-diep-cua-duc-thanh-cha-nhan-ngay-the-gioi-ong-ba-va-nguoi-cao-tuoi-lan-thu-nhat-25-7-2021–42285)

[6] Đức Thánh Cha Phanxicô, Tông huấn Amoris Laetitia – Niềm vui của Tình yêu, ngày 19/3/2016, số 48 (https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/tong-huan-amoris-laetitia-niem-vui-cua-tinh-yeu-41885)

[7] Như trên.

[8] Như trên; x. Đức Thánh Cha Phanxicô, Bài Giáo lý về Tuổi già – Bài 6: “Hãy tôn kính cha ngươi và mẹ ngươi”, Buổi tiếp kiến chung ngày 20/4/2022 (https://www.xuanbichvietnam.net/bai-viet/2738/bai-giao-ly-ve-tuoi-gia-bai-6-hay-ton-kinh-cha-nguoi-va-me-nguoi-tinh-yeu-doi-voi-cuoc-song-da-duoc-song)

[9] Đức Thánh Cha Phanxicô, Bài Giáo lý về Tuổi già – Bài 6: “Hãy tôn kính cha ngươi và mẹ ngươi”, Buổi tiếp kiến chung ngày 20/4/2022 (https://www.xuanbichvietnam.net/bai-viet/2738/bai-giao-ly-ve-tuoi-gia-bai-6-hay-ton-kinh-cha-nguoi-va-me-nguoi-tinh-yeu-doi-voi-cuoc-song-da-duoc-song)

[10] Như trên.

[11] Như trên.

[12] Như trên.

[13] Đức Thánh Cha Phanxicô, Sứ điệp nhân ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi lần thứ hai, ngày 24/7/2022 (https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/su-diep-cho-ngay-the-gioi-ong-ba-va-nguoi-cao-tuoi-lan-ii-24-07-2022–45980)

[14] Đức Thánh Cha Phanxicô, Bài Giáo lý về Tuổi già – Bài 1: Thời gian ân sủng và sự liên kết các lứa tuổi cuộc đời, Buổi tiếp kiến chung ngày 23/02/2022(https://xuanbichvietnam.net/trangchu/bai-giao-ly-ve-tuoi-gia-bai-1-thoi-gian-an-sung-va-su-lien-ket-cac-lua-tuoi-cua-cuoc-doi/)

[15] Như trên.

[16] Đức Thánh Cha Phanxicô, Sứ điệp nhân ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi lần thứ nhất, ngày 25/7/2021 (https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/su-diep-cua-duc-thanh-cha-nhan-ngay-the-gioi-ong-ba-va-nguoi-cao-tuoi-lan-thu-nhat-25-7-2021–42285)

[17] Như trên (trích lại lời của nữ văn sĩ Edith Bruck).

[18] Như trên ; x. Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI, Viếng thăm Nhà dưỡng lão “Viva gli Anziani!”, ngày 12/11/2012 (https://www.vatican.va/content/benedict-xvi/en/speeches/2012/november/documents/hf_ben-xvi_spe_20121112_viva-anziani.html)

[19] Đức Thánh Cha Phanxicô, Sứ điệp nhân ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi lần thứ nhất, ngày 25/7/2021 (https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/su-diep-cua-duc-thanh-cha-nhan-ngay-the-gioi-ong-ba-va-nguoi-cao-tuoi-lan-thu-nhat-25-7-2021–42285)

[20] Đức Thánh Cha Phanxicô, Kinh Truyền Tin, Chúa nhật 31/01/2021, công bố thiết lập ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi (https://www.vaticannews.va/vi/podcast/vietnamese-program/2021/01/radio-vatican-ti-ng-viet-ngay-31-01-2021.html)

[21] Đức Thánh Cha Phanxicô, Bài Giáo lý về Tuổi già – Bài 2: Tuổi thọ: Biểu tượng và cơ hội, Buổi tiếp kiến chung ngày 02/03/2022 (https://xuanbichvietnam.net/trangchu/bai-giao-ly-ve-tuoi-gia-bai-2-tuoi-tho-bieu-tuong-va-co-hoi/)

[22] Đức Thánh Cha Phanxicô, Bài giảng trong Thánh lễ với Người cao tuổi, Đại hội Quốc tế dành cho Người cao tuổi tại Quảng trường Thánh Phêrô, ngày 28/9/2014 (https://caritasvietnam.org/duc-thanh-cha-gap-go-va-cu-hanh-thanh-le-voi-nguoi-cao-nien)

[23] Như trên.

[24] Đức Thánh Cha Phanxicô thường ban ơn toàn xá cho Ông bà và Người cao tuổi vào ngày “Thế giới Ông bà và Người cao tuổi” hằng năm (https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2021-07/dtc-ban-on-toan-xa-ngay-the-gioi-ong-ba-nguoi-cao-tuoi.html và https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/on-toan-xa-nhan-ngay-the-gioi-ong-ba-va-nguoi-cao-tuoi-lan-thu-tu) ; x. Tòa Ân giải Tối cao, Sắc lệnh ban Ơn Toàn xá nhân Ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi (2021–2024) (https://tgpsaigon.net/bai-viet/toa-an-giai-toi-cao-ban-on-toan-xa-nhan-ngay-the-gioi-ong-ba-va-nguoi-cao-tuoi-lan-thu-ba-69265)

[25] Đức Thánh Cha Phanxicô, Sứ điệp nhân ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi lần thứ hai, ngày 24/7/2022 (https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/su-diep-cho-ngay-the-gioi-ong-ba-va-nguoi-cao-tuoi-lan-ii-24-07-2022–45980)

[26] Như trên.

[27] Đức Thánh Cha Phanxicô, Bài giảng trong Thánh lễ với Người cao tuổi, Đại hội Quốc tế dành cho Người cao tuổi tại Quảng trường Thánh Phêrô, ngày 28/9/2014 (https://caritasvietnam.org/duc-thanh-cha-gap-go-va-cu-hanh-thanh-le-voi-nguoi-cao-nien)

[28] Đức Thánh Cha Phanxicô, Bài giảng trong Thánh lễ ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi lần thứ ba, Chúa nhật ngày 23/7/2023 (https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/ngay-the-gioi-ong-ba-va-nguoi-cao-tuoi-23-07-2023-nguoi-gia-va-nguoi-tre-cung-nhau-lon-len-51266)

[29] Đức Thánh Cha Phanxicô, Sứ điệp nhân ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi lần thứ tư, ngày 28/7/2024 (https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/su-diep-duc-thanh-cha-cho-ngay-the-gioi-ong-ba-va-nguoi-cao-tuoi-lan-thu-iv-nam-2024)

[30] Như trên.

[31] Đức Thánh Cha Phanxicô, Bài giảng trong Thánh lễ ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi lần thứ ba, Chúa nhật ngày 23/7/2023 (https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/ngay-the-gioi-ong-ba-va-nguoi-cao-tuoi-23-07-2023-nguoi-gia-va-nguoi-tre-cung-nhau-lon-len-51266)

[32] Như trên ; x. Đức Thánh Cha Phanxicô, Sứ điệp nhân ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi lần thứ hai, ngày 24/7/2022 (https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/su-diep-cho-ngay-the-gioi-ong-ba-va-nguoi-cao-tuoi-lan-ii-24-07-2022–45980) ; x. Đức Thánh Cha Phanxicô, Sáu ý tưởng khích lệ người cao tuổi (https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/sau-y-tuong-khich-le-nguoi-cao-tuoi-cua-duc-thanh-cha-phanxico-51236)

[33] Đức Thánh Cha Phanxicô, Sứ điệp nhân ngày Thế giới Ông bà và Người cao tuổi lần thứ tư, ngày 28/7/2024 (https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/su-diep-duc-thanh-cha-cho-ngay-the-gioi-ong-ba-va-nguoi-cao-tuoi-lan-thu-iv-nam-2024)