Thanh Tuyển Viện và Bản Hòa Âm Mùa Hè

62 lượt xem

THANH TUYỂN VIỆN VÀ BẢN HÒA ÂM MÙA HÈ

Những ngày mùa hè đã bắt đầu mở ra bằng một thứ ánh sáng dịu dàng len lỏi qua khung cửa của ngôi nhà Thanh Tuyển Viện. Tôi cùng chị em quây quần trong giờ nguyện ngắm, trong không gian lắng đọng, trang nghiêm đến mức từng hơi thở cũng trở nên nhẹ nhõm hơn. Mọi sự bên ngoài dường như lùi lại ở phía sau, chỉ còn lại sự hiện diện của thinh lặng, và dường như đang hướng về một điều gì đó cao sâu và bền vững hơn của chính mình.

Thế nhưng, giữa sự tĩnh lặng ấy, tiếng ve lại bất chợt vang vọng vào. Ban đầu chỉ là vài âm thanh rời rạc, nhưng rồi nhanh chóng lan ra và dày lên, vang lên không ngừng nghỉ từ những hàng cây bên ngoài sân nhà thờ. Tiếng ve ấy không ồn ào theo cách làm xao động, nhưng đủ để chạm đến một góc rất sâu ở trong lòng. Nó len lỏi qua từng khung cửa, xuyên qua bầu khí cầu nguyện rất thiêng liêng, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng thế giới bên ngoài vẫn đang sống, đang chuyển mình theo nhịp điệu riêng của nó.

Tôi vẫn ngồi đó cùng chị em, nhưng tâm trí có lúc chợt nhẹ theo tiếng ve. Không phải là sự làm cho tôi xao lãng, mà là một cảm nhận rất chân thật: giữa đời sống nội tâm và thế giới tự nhiên không hề tách biệt. Tiếng ve không làm gián đoạn lời nguyện, trái lại, nó trở thành một phần của lời nguyện, nhưng là một thứ âm thanh mộc mạc, rất chân thành, như chính nhịp đập của mùa hè đang dâng lên không ngừng nghỉ.

Có những lúc tôi tự hỏi: phải chăng tiếng ve ấy cũng đang “cầu nguyện” theo cách của riêng nó? Không lời, không ý thức, nhưng lại kiên trì và không ngừng nghỉ. Còn tôi, trong giờ nguyện ngắm, đôi khi lại dễ phân tâm, dễ bị chia trí. Và sự đối lập ấy đã không làm cho tôi khó chịu, mà khiến tôi phải suy nghĩ nhiều hơn. Có lẽ, cầu nguyện không chỉ là những lời nói hay suy tư sâu xa, mà còn là sự hiện diện trọn vẹn như những tiếng ve kia, và rồi cứ thế vang lên, vang hết mình trong từng khoảnh khắc.

Từ nơi Thanh Tuyển Viện, nhìn sang nhà thờ, mọi thứ vẫn tĩnh lặng như thế. Nhưng chính trong sự tĩnh lặng ấy, tiếng ve lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Nó không phá vỡ sự thinh lặng, mà làm cho sự thinh lặng ấy có chiều sâu hơn, sống động hơn. Tôi đã dần nhận ra rằng, đôi khi, chính những âm thanh ấy tưởng chừng như “ngoài lề” nhưng lại giúp mình chạm đến sự thật sâu xa hơn về đời sống nội tâm của chính mình.

Giờ nguyện ngắm vẫn cứ tiếp diễn, chị em vẫn lặng yên ngồi bên nhau, và tiếng ve vẫn không ngừng vang lên ngoài kia. Hai thế giới bên trong và bên ngoài đã đan xen vào nhau một cách tự nhiên. Và tôi hiểu rằng, hành trình tìm kiếm sự bình an không phải là tách mình khỏi mọi âm thanh của cuộc sống, mà là học cách biết lắng nghe tất cả, rồi để mọi thứ dẫn mình về một điểm sâu thẳm hơn trong chính tâm hồn.

Và rồi giờ cầu nguyện cũng khép lại. Chúng tôi lại trở về với công việc thường ngày, nhưng trong lòng vẫn còn vương lại dư âm của buổi nguyện ngắm sáng nay: dư âm của tiếng ve râm ran, ánh nắng của đầu mùa hè, và những khoảnh khắc lặng yên bên nhau.Có lẽ, mùa hè đẹp nhất không nằm ở ánh nắng rực rỡ, mà ở khoảnh khắc con người biết dừng lại giữa nhịp sống vội vàng, biết lắng nghe những điều rất khẽ, và đủ lặng để giữ tâm hồn mình ở lại thật lâu trong một miền thinh lặng dịu dàng, nơi tình yêu âm thầm lan tỏa.

Martha – Thanh Tuyển viện MTG Vinh

Có thể bạn quan tâm